Circe - Madeline Miller - Review Sách

Circe - Madeline Miller - Review Sách
The Song of Achilles xuất bản năm 2011. 8 năm sau, vào năm 2019, Circe lần đầu được ra mắt với thế giới. Nếu The Song of Achilles là một món khai vị trong trẻo, mang dư âm tiếc nuối, Circe là một món chính tròn trịa, đủ đầy, để lại dư vị khó gọi tên.

 

Ta không ngạc nhiên khi một tác phẩm hấp dẫn thường có cái kết bất ngờ. Nhưng ta bất ngờ khi tác phẩm ta tưởng nằm lòng cái kết lại thu hút ta đến mụ mị. Sự đặc biệt của The Song of Achilles hay Circe không chỉ đến từ cốt truyện bám sát Thần thoại Hy Lạp mà từ tư duy logic, tính chất chặt chẽ của đường dây sự kiện, được bao trùm bởi ngôn từ thấm đẫm màu sắc thần thoại, để cuối cùng nêu bật lên những phức cảm từ nội tâm nhân vật.

 

Ta đang đọc "Circe" hay một câu chuyện trong Thần thoại Hy Lạp

 

Càng đọc Circe của Madeline Miller, ta càng không thể tách bạch câu truyện khỏi Thần thoại Hy Lạp. Thần thoại Hy Lạp được kể lại không thiên vị, không thành kiến, không đánh giá, không định hướng tư duy của người đọc. Ta đọc Thần thoại Hy Lạp và tự đưa ra yêu ghét, đúng sai, hợp lý và vô lý. Sức tưởng tượng của ta lấp vào những sự kiện chỉ được kể lại qua đôi ba con chữ. Và khoảng trống mà Circe lấp vào những câu chuyện của Thần thoại Hy Lạp khiến nó trở nên sống động hơn bao giờ.

 

Phù thủy Circe là con gái của thần mặt trời Helios và nữ thần biển Perse. Nàng ngự trị trên đảo Aeaea đầy muông thú, cả những loài thú hoang trên đảo và những thủy thủ kém may mắn bị Circe biến thành.

 

Ta muốn chấp nhận một phù thủy Circe nhỏ nhen và độc ác trong Thần thoại Hy Lạp hay muốn đào sâu vào câu chuyện, kể cả khi mọi tình tiết chỉ là hư cấu, để có một góc nhìn khác về một nàng Circe cô đơn, thiếu thốn tình cảm từ lúc lọt lòng, ngây ngốc làm tất cả chỉ vì tình yêu để rồi biến mọi thứ thành tai họa.

 

Ta có thể đọc toàn bộ Thần thoại Hy Lạp, ta có thể biết toàn bộ sự kiện. Vậy thì sao chứ? Circe ám ảnh ta, cuốn hút ta, thôi miên ta không chỉ bởi đoạn kết mà bởi tính kết nối của toàn bộ sự kiện quá đỗi thuyết phục.

 

Nội tâm của "phản diện"

 

Mọi nhân vật trong câu chuyện là một plotting twist khi họ tự nói lên nội tâm hoặc được kể lại qua lời kể của một nhân vật khác như Pasiphaë - em gái Circe, vợ của vua Minos, hoàng hậu xứ Crete. Trong thần thoại Hy Lạp, Pasiphaë bị thần Poseidon phù phép mà đem lòng yêu Cretan Bull và sinh ra quái vật Minotaur.

circe

 

Pasiphaë trong Circe của Madeline Miller đầy nhẫn tâm, độc địa và ích kỷ. Nhưng vẻ gai góc, sắc lạnh bề ngoài, sự vô tình, nhẫn tâm chỉ là lớp màng bọc bảo vệ bản thân khỏi một thế giới, một xã hội được vận hành bởi đàn ông - dù là thần hay là người.

 

Jason - một trong những vị anh hùng vĩ đại nhất của thần thoại Hy Lạp, thật đơn giản đến mức tầm thường, vị kỉ đến mức nực cười, một tư duy thiếu chín chắn dưới hào quang của anh hùng chỉ bằng vài nét miêu tả ánh mắt, cử chỉ, ngôn từ.

 

Và Odysseus trong tác phẩm của Circe chân thật và trần trụi. Một Odyssey giả điên để tránh không phải tham gia cuộc chiến thành Troy, để được hưởng một cuộc sống bình yên, lại là một người không thể chịu nổi sự an bình, yên ấm.

 

Đọc Circe ta không muốn tách biệt cuốn sách chỉ là một câu chuyện hư cấu dựa trên Thần thoại Hy Lạp, tự ta muốn phủ nhận, muốn đầu óc ta mụ mị, để ngầm thừa nhận chính nó từ Thần thoại Hy Lạp bước ra.


 

InBook.vn - Nhà sách quốc tế
Hà Nội: 51 Phạm Hồng Thái, Phường Ba Đình.
TP HCM: 25A Nguyễn Bỉnh Khiêm, Phường Sài Gòn.
SĐT: 08.181.181.89
Mail: info@inbook.vn

 

 

Đang xem: Circe - Madeline Miller - Review Sách

0 sản phẩm
0₫
Xem chi tiết
Giỏ Hàng