Phụ nữ mong cầu gì trong đời?

Phụ nữ mong cầu gì trong đời?

"Chỉ cần cứ là em
Là người con gái môi đỏ má hồng
Là màu mắt biếc sâu sắc sáng trong
Giấu trên vai gầy ngàn gió sương vấn vương..."


 

Lời ca giống như một cái ôm, khẽ khàng lau đi những nhọc nhằn trên đôi vai gầy của người phụ nữ. Cuộc đời dẫu có trải qua bao nhiêu thăng trầm, thì điều sau cuối người phụ nữ mong cầu vẫn là sự che chở, để họ được giữ lại màu mắt biếc, gác lại sau lưng bão giông, yên bình được là chính mình. Bởi vì, ý niệm thi vị nhất của tình yêu và sự trân trọng là khi người ta nhìn ngắm đối phương bởi chính sự hiện diện thuần khiết của họ, không cân đo đong đếm, cũng không đòi hỏi một sự đánh đổi nào.


Thế nhưng, cái mong ước tưởng chừng như hiển nhiên và bình dị ấy, hóa ra lại là một giấc mơ xa xỉ đối với những nhân vật trong The Good Women of China – cuốn sách viết về cuộc đời của người phụ nữ Trung Quốc thuộc nhiều tầng lớp khác nhau trong xã hội thế kỷ 20. Khi khép lại trang cuối của cuốn sách này, tôi chợt nghẹn lòng nhận ra: phía sau những bờ vai gầy giấu ngàn sương gió, không phải lúc nào cũng có một bàn tay tìm đến để chữa lành, để ôm thương. Khắp các trang sách của nhà báo Hân Nhiên, màu mắt biếc không còn sáng trong mà đã hằn sâu những vết tổn thương giấu kín sau nhiều thập kỷ câm lặng. Thay vì được tự do bước đi, cuộc đời người phụ nữ đã bị bủa vây bởi những bổn phận, những định kiến rập khuôn và một sự hy sinh vô bờ bến nhưng chưa bao giờ được nhìn nhận một cách xứng đáng.


Qua chương trình phát thanh Words on the Night Breeze, Hân Nhiên đã lắng nghe và kể lại hàng ngàn lời tự sự của những người phụ nữ thuộc mọi tầng lớp xã hội – từ người mẹ mất con, những nạn nhân của Cách mạng Văn hóa, cho đến những người phụ nữ bị bán về vùng nông thôn hẻo lánh. Đằng sau những bi kịch ấy, người ta vẫn thường ngợi ca sự nhẫn nhịn, đức hy sinh như một chiếc áo lộng lẫy khoác lên cuộc đời người phụ nữ Á Đông. Nhưng có mấy ai tự hỏi, phía sau chiếc áo rực rỡ của bổn phận và những chuẩn mực được định hình qua nhiều thế hệ, tâm hồn họ đã phải sứt mẻ đến nhường nào? Nhiều nhân vật trong sách đã sống một đời trọn vẹn với các danh xưng: một người con hiếu thuận, một người vợ tận tụy, một người mẹ kiên cường. Họ sắm tròn vai tất cả những gì thế giới xung quanh kỳ vọng, để rồi vô thức đánh mất đi cái quyền cốt lõi nhất: được là một con người tự do với những rung động chân thật của trái tim mình.


Nỗi đau âm ỉ nhất không phải là tiếng khóc nức nở, mà là khi một người phụ nữ bị tổn thương đến mức coi sự bất công là điều hiển nhiên, là “số phận” phải chấp nhận. Họ không còn không gian để đối thoại với những ấm ức của chính mình, bởi những rào giậu định kiến đã vùi lấp tổn thương, đến mức trong vô thức, chính họ cũng quên mất bản ngã nguyên bản của mình từng trọn vẹn và thuần khiết ra sao.


Cái hay của Hân Nhiên là bà không đứng ở vị thế của một người “cứu rỗi” để ban phát sự chữa lành. Giữa những cuộc đối thoại trên sóng phát thanh, bà ngồi xuống, mở lòng và lắng nghe với một sự thấu cảm vô điều kiện. Trong thế giới của những tâm hồn rệu rã vì giông bão, điều họ cần đôi khi không phải là một giải pháp cụ cho vấn đề đang gặp phải, mà chỉ là một sự công nhận rằng: Nỗi đau của họ xứng đáng được nhìn thấy, và họ có quyền được khóc cho chính cuộc đời mình.


Chính khoảnh khắc những câu chuyện được nói ra, khi sự im lặng được phá vỡ và những góc khuất được gọi tên, cũng là lúc sợi dây kết nối giữa người với người được thiết lập lại. Sự thấu cảm có thể không quay ngược được thời gian để bôi xóa đi những gì đã mất, nhưng ít nhất, nó mang lại hơi ấm, cái nắm tay hay chiếc ôm tinh thần giúp những người phụ nữ nhận ra họ không còn phải cô độc bước đi một mình trong đêm tối.


The Good Women of China khép lại nhưng dư âm của nó cứ ngân dài như một nốt lặng buồn đầy ám ảnh. Hơn bao giờ hết, tôi hiểu rằng sự bao dung và tình yêu thương chân thật phải là thứ nâng niu đời sống của một con người, chứ không phải một sợi dây xích vô hình ghì kéo họ vào hố sâu của sự cam chịu. Mong rằng mỗi người phụ nữ, sau khi đã đi qua những khúc quanh thăng trầm của đời sống, đều tìm thấy lòng can đảm để xây dựng lòng tự tôn và tình yêu thương chính mình. Để dù một mai cuộc đời có thêm đắng thêm đường, họ vẫn giữ được nét môi hồng và được trọn vẹn sống một cuộc đời: yêu và được là chính mình khi yêu.

 

Kiều Oanh

 


 

Đang xem: Phụ nữ mong cầu gì trong đời?

0 sản phẩm
0₫
Xem chi tiết
Giỏ Hàng