Nhiều thập kỷ sau khi Franz Kafka qua đời vì bệnh lao ở tuổi 40, thế giới bỗng nhận ra rằng họ đang sống trong những trang sách của ông. Từ những trại tập trung của phát xít, sự quan liêu của bộ máy chính quyền, cho đến sự thờ ơ vô cảm của các văn phòng công chức, Kafka đã tiên liệu trước tất cả.
Sự giằng xé giữa hai thế giới
Franz Kafka sinh ngày 3 tháng 7 năm 1883 tại Prague (khi đó thuộc Đế quốc Áo-Hung), trong một gia đình Do Thái nói tiếng Đức. Cuộc đời ông là một bản hòa ca buồn của những mâu thuẫn: một người Do Thái sống giữa cộng đồng người Đức và người Tiệp Khắc, một nghệ sĩ khao khát tự do nhưng lại bị "giam lỏng" trong công việc hành chính tại Viện Bảo hiểm Tai nạn Lao động.
Dấu ấn đậm nét nhất trong tiểu sử của Kafka chính là mối quan hệ đầy ám ảnh với người cha - ông Hermann Kafka. Trong mắt Franz, cha ông là một biểu tượng của quyền lực độc đoán, khổng lồ và không thể lay chuyển. Nỗi sợ hãi và sự sùng bái đối với cha đã trở thành chất liệu nguyên bản cho những hình tượng chính quyền vô danh, những vị thẩm phán không mặt trong các kiệt tác của ông. Prague, với những con ngõ nhỏ hẹp và bầu không khí cổ kính, cũng trở thành một "nhân vật" thầm lặng trong văn chương Kafka, tạo nên một cảm giác bị vây hãm không lối thoát.
Những nét đặc trưng trong phong cách
Văn chương của Franz Kafka không đi tìm những lời giải thích; nó mô tả thực trạng. Điểm đặc trưng nhất trong phong cách của ông là lối viết lạnh lùng, chính xác đến mức khô khan như một bản báo cáo hành chính, nhưng lại dùng để kể về những sự kiện không tưởng nhất.
Kafka chỉ ra rằng, bi kịch lớn nhất của con người hiện đại không phải là cái chết, mà là sự biến mất của bản sắc cá nhân trong những hệ thống khổng lồ. Con người bị biến thành những "hồ sơ", những "con số" bị kẹt trong mê cung của luật pháp và thủ tục mà chính họ cũng không hiểu mình phạm tội gì. Sự phi lý trong văn Kafka không đến từ những điều điên rồ, mà đến từ việc mọi người xung quanh chấp nhận điều điên rồ đó như một lẽ tự nhiên. Đây chính là "chiếc bẫy" mà Kafka đã giăng ra để buộc chúng ta phải nhìn lại sự tự do mong manh của chính mình.
Di nguyện bị khước từ
Điều kỳ diệu và cũng đau đớn nhất trong di sản của Franz Kafka là chính ông đã từng muốn xóa sổ tất cả những gì mình sáng tạo ra. Trước khi qua đời năm 1924, Kafka đã trao cho người bạn thân thiết nhất - Max Brod một bức thư trăn trối rõ ràng: ông yêu cầu Brod đốt hết toàn bộ bản thảo chưa xuất bản, nhật ký và thư từ cá nhân của mình.
Rất may là Max Brod đã không làm theo lời trăn trối ấy. Ông tin rằng những trang viết của Kafka quá giá trị để bị hủy diệt. Nhờ quyết định dũng cảm và trái lệnh của Brod, hàng loạt kiệt tác vĩ đại như The Trial, The Castle, Amerika… đã được xuất bản sau khi Kafka qua đời, trở thành một trong những di sản văn học quan trọng nhất của thế kỷ XX.
Metamorphosis (1915)
Đây là tác phẩm nổi tiếng nhất và cũng là khởi đầu lý tưởng cho những ai muốn bước chân vào thế giới của Kafka. Câu chuyện bắt đầu bằng một biến cố phi lý: Gregor Samsa thức dậy sau những giấc mơ xáo động và thấy mình biến thành một con côn trùng khổng lồ ngay trên giường. Tuy nhiên, thay vì kinh hãi trước hình hài mới, nỗi lo sợ đầu tiên và lớn nhất của Gregor lại là việc trễ chuyến tàu để đi làm.
Qua những dòng văn đầy ám ảnh, Kafka phơi bày một bộ máy xã hội nghiệt ngã đã "máy móc hóa" con người đến tận cùng, nơi sự sợ hãi về kỷ luật lao động và áp lực mưu sinh còn lớn hơn cả sự tự nhận thức về thảm kịch cá nhân. Khi sự hiện diện của Gregor trở thành một dấu hỏi lớn trong căn nhà, thái độ của những người thân yêu cũng bắt đầu có những chuyển biến âm thầm. "Metamorphosis" là một ẩn dụ đau đớn về sự tàn nhẫn của chủ nghĩa thực dụng và nỗi cô độc của kẻ khác biệt.
The Burrow (1931)

Nếu Metamorphosis nói về sự tha hóa trong xã hội, thì The Burrow lại đẩy nỗi ám ảnh vào bên trong tâm trí. Nhân vật chính - một sinh vật ẩn mình dưới lòng đất, dành toàn bộ thời gian để xây dựng và hoàn thiện “hang ổ” của mình như một pháo đài tuyệt đối an toàn.
Thế nhưng, càng gia cố, nó lại càng bất an. Một âm thanh mơ hồ, một nguy cơ không xác định cũng đủ khiến toàn bộ hệ thống phòng thủ trở nên vô nghĩa. Kafka ở đây khắc họa một dạng lo âu thuần túy: nỗi sợ không có hình dạng, không có nguồn gốc rõ ràng, nhưng lại ăn mòn tâm trí con người từ bên trong. The Burrow giống như một bản độc thoại dài về sự kiểm soát, và nghịch lý thay, càng kiểm soát thì con người càng bị nỗi sợ chi phối.
Dearest Father (1954)

Không phải tiểu thuyết hay truyện ngắn, đây là một bức thư Kafka viết cho cha mình - nhưng chưa bao giờ được gửi đi. Trong đó, ông trải lòng về nỗi sợ hãi, mặc cảm và sự áp chế tinh thần mà ông phải chịu đựng từ một người cha độc đoán.
Bức thư không chỉ là lời tự sự cá nhân, mà còn là chìa khóa để hiểu toàn bộ thế giới Kafka: cảm giác tội lỗi vô hình, sự bất lực trước quyền lực, và nỗi cô độc kéo dài. Mối quan hệ cha con ở đây không đơn thuần là gia đình, mà trở thành biểu tượng cho mọi dạng quyền lực áp đặt lên cá nhân. Đọc Dearest Father, người ta nhận ra rằng những “tòa án”, “lâu đài” hay “hóa thân” trong các tác phẩm khác của Kafka có lẽ đều bắt nguồn từ chính trải nghiệm rất riêng này.
Nỗi bất an của con người hiện đại
Franz Kafka từng viết: "Thế giới của tôi đang sụp đổ, nhưng tôi phải tiếp tục xây dựng nó". Đó là sự thấu thị tàn nhẫn nhưng trung thực - một nỗ lực ghi lại chính xác cảm giác bị cầm tù trong chính cuộc đời mình, để rồi từ đó, ta nhận diện được bản ngã một cách trần trụi nhất. Cùng InBook.vn bước chân vào địa hạt văn chương Kafka ngay hôm nay nhé!
Những tác phẩm của Franz Kafka hiện có tại InBook:

Kiểm tra đơn hàng