How To Say Babylon - Safiya Sinclair | Nhà sách inBook
Thông tin sách | Chi tiết |
Tác giả | Safiya Sinclair |
Thể loại | Biography & Memoir |
Nhà phát hành | HarperCollins Publishers |
Nhà xuất bản | Fourth Estate Ltd |
Năm xuất bản | 2024 |
Định dạng | Bìa mềm |
Số trang | 352 |
Ngôn ngữ | Tiếng Anh |
Kích thước | 198 x 129 x 24 (mm) |
Safiya Sinclair lớn lên dưới bóng đen quyền lực của người cha – một tín đồ Rastafari cực đoan luôn ám ảnh về sự thuần khiết và nỗi sợ hãi trước thế giới "Babylon" đầy băng hoại. Cô vốn phải tuân thủ mục tiêu trở thành một người phụ nữ phục tùng, ẩn mình trong những lớp áo dài kín mít và sự im lặng tuyệt đối cho đến một ngày nọ, sức mạnh từ những cuốn sách thơ do mẹ bí mật tặng đã khiến mục tiêu của cô thay đổi, thôi thúc cô dùng tri thức làm vũ khí để tìm lại bản ngã. Tuy nhiên, hành trình tìm kiếm tự do không hề dễ dàng bởi rào cản từ sự kiểm soát ngặt nghèo, những cơn thịnh nộ bạo liệt của người cha và định kiến sâu sắc về vai trò giới trong gia đình. Sự thúc đẩy từ khao khát được sống là chính mình khiến Safiya không thể lùi bước, phải trực tiếp đối mặt với "phản diện" là chế độ phụ hệ hà khắc và những bóng ma của chủ nghĩa thực dân tại Jamaica. Liệu khi tiếng nói thi ca của mình cất lên mạnh mẽ nhất, Safiya có thể vượt qua cuộc va chạm nảy lửa với gia đình để chạm tay vào một cuộc đời rực rỡ hơn bên ngoài cánh cổng?
-----
Throughout her childhood, Safiya Sinclair’s father, a volatile reggae musician and militant adherent to a strict sect of Rastafari, became obsessed with her purity, in particular, with the threat of what Rastas call Babylon, the immoral and corrupting influences of the Western world outside their home. He worried that womanhood would make Safiya and her sisters morally weak and impure, and believed a woman’s highest virtue was her obedience.
In an effort to keep Babylon outside the gate, he forbade almost everything. In place of pants, the women in her family were made to wear long skirts and dresses to cover their arms and legs, head wraps to cover their hair, no make-up, no jewelry, no opinions, no friends. Safiya’s mother, while loyal to her father, nonetheless gave Safiya and her siblings the gift of books, including poetry, to which Safiya latched on for dear life. And as Safiya watched her mother struggle voicelessly for years under housework and the rigidity of her father’s beliefs, she increasingly used her education as a sharp tool with which to find her voice and break free. Inevitably, with her rebellion comes clashes with her father, whose rage and paranoia explodes in increasing violence. As Safiya’s voice grows, lyrically and poetically, a collision course is set between them.
.