THÔNG TIN SÁCH
Công ty phát hành: Xunhasaba
Nhà xuất bản: Livre de Poche
Ngày xuất bản: 1999
Tác giả: Honoré de Balzac
Kích thước: 11,0 cm × 17,5 cm × 1,4 cm
Số trang: 383
Loại bìa: Bìa mềm
__
NỘI DUNG
« Thưa ngài, khi tôi đến đây lập nghiệp, tôi đã thấy trong khu vực này của huyện chỉ có khoảng một tá người đần độn », vị bác sĩ nói, quay người chỉ cho sĩ quan nhìn những ngôi nhà đổ nát. « Vị trí của xóm này trong một thung lũng kín gió, gần con suối lấy nước từ tuyết tan, thiếu ánh nắng – chỉ chiếu đến đỉnh núi – tất cả những yếu tố đó đều thuận lợi cho sự lan truyền của căn bệnh kinh khủng này. Pháp luật không cấm những người bất hạnh này kết hôn, họ được bảo vệ ở đây bởi một mê tín mà sức mạnh của nó khi ấy tôi chưa biết, tôi từng lên án, rồi lại khâm phục. Chứng đần độn đã lan từ nơi này xuống tận thung lũng. Chẳng phải ngăn chặn căn bệnh truyền thể chất và tinh thần này là một việc làm lớn cho đất nước sao? Dù cấp bách, việc làm ấy có thể nguy hiểm đến tính mạng của người thực hiện. Ở đây, cũng như ở các tầng lớp xã hội khác, để làm điều tốt, cần đụng chạm không phải lợi ích, mà là, điều nguy hiểm hơn nhiều, những ý tưởng tôn giáo đã biến thành mê tín – dạng ý tưởng bền bỉ nhất của con người. Tôi chẳng hề sợ hãi điều gì ».
Nhưng cuốn tiểu thuyết năm 1833 này không chỉ là câu chuyện về một người dâng cả đời mình cho hạnh phúc của một làng quê, một nhà cải cách cho Balzac cơ hội phân tích sự phát triển nông thôn và khắc họa trong tác phẩm một kiểu ảo tưởng nhất định.
Le Médecin de campagne cũng là một câu chuyện cá nhân, chính là cuộc đời của bác sĩ Benassis, từ những khởi đầu bất hạnh đến kết thúc sớm vội.
__
« Monsieur, quand je vins m'établir ici, je trouvai dans cette partie du canton une douzaine de crétins, dit le médecin en se retournant pour montrer à l'officier les maisons ruinées. La situation de ce hameau dans un fond sans courant d'air, près du torrent dont l'eau provient des neiges fondues, privé des bienfaits du soleil, qui n'éclaire que le sommet de la montagne, tout y favorise la propagation de cette affreuse maladie. Les lois ne défendent pas l'accouplement de ces malheureux, protégés ici par une superstition dont la puissance m'était inconnue, que j'ai d'abord condamnée, puis admirée. Le crétinisme se serait donc étendu depuis cet endroit jusqu'à la vallée. N'était-ce pas rendre un grand service au pays que d'arrêter cette contagion physique et intellectuelle ? Malgré son urgence, ce bienfait pouvait coûter la vie à celui qui entreprendrait de l'opérer. Ici, comme dans les autres sphères sociales, pour accomplir le bien, il fallait froisser, non pas des intérêts, mais, chose plus dangereuse à manier, des idées religieuses converties en superstition, la forme la plus indestructible des idées humaines. Je ne m'effrayai de rien. »
Mais ce roman de 1833 n'est pas simplement le récit d'un homme qui consacre sa vie au bonheur d'un village, un rénovateur qui donne à Balzac l'occasion d'analyser le développement rural et d'inscrire en son livre une certaine utopie.
Le Médecin de campagne est aussi une histoire privée, celle précisément du docteur Benassis, prise entre un début malheureux et une fin prématurée.