THÔNG TIN SÁCH
Công ty phát hành: Xunhasaba
Nhà xuất bản: Livre de Poche
Ngày xuất bản: 29/03/2023
Tác giả: Laetitia Colombani
Kích thước: 139mm x 218mm
Số trang: 288
Loại bìa: Bìa mềm
__
NỘI DUNG
Đây là một câu chuyện về tình yêu, sự sống và cái chết — bộ ba chủ đề mà văn chương đã xoay quanh suốt bao thế kỷ. Trong Son odeur après la pluie, chiếc “kiềng ba chân” này lại càng chông chênh vì nó gắn kết hai sinh thể không cùng loài: một người đàn ông và chú chó của mình.
Chú chó bouvier bernois ấy tên là Ubac (việc tìm ra cái tên phù hợp cũng đã là cả một cuộc phiêu lưu). Khi lớn lên, Ubac ngày càng chiếm một vị trí quan trọng, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, trong cuộc sống của người kể chuyện. Nhưng Ubac không hẳn là nhân vật chính, và Cédric Sapin-Defour — người đồng hành của nó — cũng không. Nhân vật chính thực sự là mối liên kết giữa hai bên: một sợi dây bền chặt, hiển nhiên với ai từng trải qua, nhưng lại khó hiểu hoặc vô nghĩa đối với những người không yêu chó.
Qua mười ba năm chung sống, độc giả được đưa đi giữa niềm đồng cảm sâu sắc của một số người và sự thờ ơ hoặc khó chịu của những người khác. Nhưng ngay cả khi chưa từng nuôi chó, ta vẫn có thể bị cuốn vào câu chuyện, bởi mối gắn bó này vừa độc nhất, vừa mang tính phổ quát. Có những trang, Ubac mang đầy mùi “chó”; có những trang, ta quên mất nó là chó mà chỉ thấy hai sinh thể yêu thương nhau đơn giản.
Đây là câu chuyện về tình yêu — một tình yêu không chắc chắn, không lời đáp, nhưng vẫn giữ ta trong sự chờ đợi. Đây là câu chuyện về sự sống — một đời sống mãnh liệt, lo âu, đầy tiếng cười, nơi mọi thứ diễn ra nhanh chóng và cần được níu giữ. Và đây cũng là câu chuyện về cái chết — điều ta không mong muốn nhưng lại mang đến ý nghĩa cho sự tồn tại. Và rồi là nỗi nhớ đến quặn thắt: những tiếng móng vuốt tưởng như còn vang trên sàn gỗ, và mùi hương, dù qua cơn mưa, nay đã vĩnh viễn mất đi.
__
C’est une histoire d’amour, de vie et de mort. Sur quel autre trépied la littérature danse-t-elle depuis des siècles ? Dans Son odeur après la pluie, ce trépied, de surcroît, est instable car il unit deux êtres n’appartenant pas à la même espèce : un homme et son chien. Un bouvier bernois qui, en même temps qu’il grandit, prend, dans tous les sens du terme, une place toujours plus essentielle dans la vie du narrateur.
Ubac, c’est son nom (la recherche du juste nom est à elle seule une aventure), n’est pas le personnage central de ce livre, Cédric Sapin-Defour, son maître, encore moins. D’ailleurs, il ne veut pas qu’on le considère comme un maître. Le héros, c’est leur lien. Ce lien unique, évident et, pour qui l’a exploré, surpassant tellement d’autres relations. Ce lien illisible et inutile pour ceux à qui la compagnie des chiens n’évoque rien. Au gré de treize années de vie commune, le lecteur est invité à tanguer entre la conviction des uns et l’incompréhension voire la répulsion des autres ; mais nul besoin d’être un homme à chiens pour être pris par cette histoire car si pareil échange est inimitable, il est tout autant universel. Certaines pages, Ubac pue le chien, les suivantes, on oublie qu’il en est un et l’on observe ces deux êtres s’aimant tout simplement.
C’est bien d’amour dont il est question. Un amour incertain, sans réponse mais qui, se passant de mots, nous tient en haleine. C’est bien de vie dont il est question. Une vie intense, inquiète et rieuse où tout va plus vite et qu’il s’agit de retenir. C’est bien de mort dont il est question. Cette chose dont on ne voudrait pas mais qui donne à l’existence toute sa substance. Et ce fichu manque. Ces griffes que l’on croit entendre sur le plancher et cette odeur, malgré la pluie, à jamais disparue.